Install Theme

Your web-browser is very outdated, and as such, this website may not display properly. Please consider upgrading to a modern, faster and more secure browser. Click here to do so.

Mahself's World ^^!

I'm TauRus, i'm Lucky, I'm thin but strong , i love to read , addicted too much with music then now i love to Blog
Jul 22 '14

the-absolute-funniest-posts:

I mean, I’m so happy to see thit shit

(Source: faunasworld-moved)

Jun 30 '14

jedavu:

Tattoos by Brezinski

Incredible!

Jun 4 '14
ya, of course I remember

ya, of course I remember

(Source: codiannthomsen)

Dec 19 '13

Đễ giữ sức viết…

Oct 23 '13
"

"Tình yêu của em là biển rộng anh như con thuyền nhỏ chưa một lần ra khơi…

Bến bờ hạnh phúc thật xa xôi nhưng nếu không dám đi sẽ chẳng bao giờ tới…”

"
Oct 14 '13
Một hôm qua thôi các câu ca không hay đau thương sẽ đến cho mình 
Như những dòng sông trôi chảy vô tình! 
Và nghìn vạn đỉnh non cao Tổ quốc 
Không hay biết sẽ có ngày tang tóc 
Cờ đỏ hay đâu sẽ rũ xuống thân Người 
Và những màu hoa Bác ngắm lúc sinh thời 
Lại có lúc thành vòng hoa tiễn biệt 
Lòng thoáng nghĩ nhưng dám đâu nghĩ hết! 

Bỗng sáng nay trời đất vụt thay màu 
Non sông đau, cây cỏ phố phường đau 
Không gian trắng im lìm tiếng nấc 
Trời chợt nắng chợt mưa thảng thốt 
Chốc bão xa chốc lại bão gần 
Cây bên đường hai dây đứng im tăm 
Ôi Tổ quốc trong giờ tang lễ 
Đau sông núi cơn đau trời bể 

Mà xé lòng ta trong mỗi tế bào 
Cơn đau dài thẫm đến những từng sâu 
Trong sâu thẳm lòng ta, ta hiểu Bác 
Cái một đời, ta nhìn ra, khoảng khắc 
Sáng hôm nay lòng ta nhưmiền Nam, như những chiến trường 
Tiếng súng im mà dữ dội lạ thường 
Lòng im ắng tự đào thành chiến trận 

Đại bác gầm đưa tiễn Người đi 
Cả không gian đùng đục sắc may chì 
Đại bác nén nổ đau từng phát lớn 
Trong bụi đất nghìn bé thơ lăn lộn 
Ôi xé lòng ta là tiếng khóc trẻ con 
Cơn bảo dày, cơn bão xé rừng non 
Non dại thế chịu làm sao bão táp 
Thôi các em từ nay lớn trong đời không gặp Bác 
Chỉ còn có vầng trăng và điệu hát kết đoàn. 

Không quân ta cất cánh tiễn đưa Người 
Tổ quốc thương đau, cánh thép xé trời 
Đây tiếng khóc các anh hùng bất khuất 
Những chiến sĩ nghìn ngày đuổi giặc 
Từng giẫm nát trăm nhà giam, trăm bãi chiến trường 
Dù trăm phen đổ máu vẫn xem thường 
Nay như con trẻ họ oà bưng mặt khóc 
Bị đốn tận lòng, bị đau tận gốc 
Cái cơn đau của rừng nghiến đại ngàn 
Dằn xuống rồi, lại nỗi dậy từng cơn 

Những phụ nữ thôi không khóc nữa, chỉ kêu gào 
Tóc bỏ xõa, họ nhào lăn trong bụi đất 
Họ khóc một người cha. Một con người, người nhất, 
Những nhà điện ảnh từng đi trăm quốc gia quay trăm cảnh bể trời 
Không cầm nỗi máy’ quay, quay tang lễ 
Cho đến những vì sư nhìn đời hư ảo thế 
Họ khóc. Một hoa sen vừa khép lại rồi 
Đóa hoa sen mặt đất toả hương trời 
Hương nhân ái thấm vào hồn ta mãi. 

Tiếng khóc đúc Việt Nam thành một khối 
Là Việt Nam ư? Là đã khóc sáng mai này 
Không phải mình khóc cho mình giọt lệ riêng tây 
Cái ẩm ướt xé đời ra trăm mảnh 
Mà cả Tổ quốc khóc người Cha. Đấy là Việt Nam, đấy là sức mạnh! 
Tiếng khóc lọc hồn ta như lửa chói ngời, 
Mình nhận ra ta, ta nhận ra Người, 
Cả dân tộc tìm ra mình qua tiếng khóc.
Oct 10 '13
"Vị tướng dù có công lao lớn đến đâu cũng chỉ là giọt nước trong biển cả. Chỉ có nhân dân Việt Nam là người đánh thắng Mỹ. Các ngài gọi tôi là vị tướng thần thoại, nhưng tôi tự nghĩ tôi bình đẳng với những người lính của mình".  

"Vị tướng dù có công lao lớn đến đâu cũng chỉ là giọt nước trong biển cả. Chỉ có nhân dân Việt Nam là người đánh thắng Mỹ. Các ngài gọi tôi là vị tướng thần thoại, nhưng tôi tự nghĩ tôi bình đẳng với những người lính của mình".  

(Source: cuong205a)

Sep 28 '13

regggggggg:

kinokorin:

「butt pudding」

lol wth

I’d like to have one!

Sep 17 '13

ohkelsss:

goldenclitoris:

can i reblog this again

so done

ha ha ha h a

Aug 25 '13

Hãy tự tạo phép màu!

Tôi sợ nhất một công việc dậm chân tại chỗ, sáng sách túi ra khỏi cửa, ngồi đồng 8 tiếng, làm cho xong việc và trở về nhà kiểu thoát khỏi ngục tù. Đó không phải là thứ tôi lựa chọn ( tất nhiên, thời buổi khó khăn như hiện tại, có được việc làm, nuổi nổi bản thân và chút ít đóng góp cho gia đình thì bạn là người quá may mắn ) - có thể là tôi quá tham lam, vừa muốn một công việc mình thích, lại vừa muốn có tiền ( vâng, mục đích tối cao của việc đi làm).

Nhưng bản thân tôi ko chấp nhận việc hy sinh tất cả chỉ để kiếm tiền. Tôi muốn mình hoàn thiện hơn, đó là mong ước lớn nhất của bản thân. Tôi nghĩ rằng khi tôi hoàn thiện các kỹ năng của mình, thì tiền sẽ tự tìm đến sau đó. Cho nên tôi nghĩ đi làm cũng giống như đi học vậy. Mỗi ngày tôi cố gắng tìm ra một “mục đích” để làm ngày hôm đó, để duy trì cái say mê công việc. Tôi sợ mình bị ì nếu ngồi lâu quá, làm một công việc nhàm chán ngày này qua ngày khác rồi đâm ra khó tính cáu bẳn. Tôi sợ nhất và ám ảnh nhất về việc này.

Tôi đã gặp không ít người trẻ, như tôi, giỏi hơn tôi, nhưng họ bị nhét vào những công việc nhạt nhẽo, rồi chào buổi sáng bằng những cái ngáp, dăm cốc cà phê nguội, họ mất hết động lực để phấn đấu, phát triển. Trước đó họ từng nói với tôi : “Tao sẽ học thêm cái này, cái kia, dành tiền đi chỗ này, chỗ khác” nhưng rồi với cái nhịp đều đều lặp lại ngày này qua ngày khác, họ dần cũng chỉ như một cái bóng, chờ tiếng chuông reo báo hết giờ rồi về nhà, vạ vật vài vại bia, ăn bát cơm, lướt nét vài thông tin vô bổ rồi lại nằm ngủ. Họ không còn kể về những ước mơ vẫn cháy trong họ như trước nữa, thay vào đó, họ lo lắng về biên chế, đấu đá, cắt giảm ngân sách, xã hội thời cuộc rồi dần bất mãn với cuộc sống họ hiện có bây giờ.

Đó có lẽ là cái hoảng loạn tuổi hai mấy như tôi đọc ở đâu đó, tự nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh, ko biết mình ở đâu, muốn gì, đi tiếp thế nào. Tôi đã từng như vậy, khoảng thời gian thất nghiệp gia đình nuôi cơm, trợ cấp - tôi thấm thía điều đó. Có những ngày tôi ngủ đến hết trưa, ăn vội một bữa ngoài đường, tạt ra làm cốc cà phê trên phố, đợi các ae rồi đánh bi a đến tối mới mò về ăn bữa cũng gia đình, ngày này qua ngày khác. Tôi nghĩ ra các thú tiêu khiển, các việc tiêu tiền, để cho mình cảm thấy bận rộn, và “đang sống” - mâu thuẫn ở chỗ tôi ko làm ra tiền, ko kiếm được tiền lúc ấy. Nếu ko có chút ít bản lĩnh, tôi chắc rằng mình dễ dàng đánh mất mình vào những việc không hay vào những giây phút như vậy chỉ để có tiền tiêu.

Nhưng có lẽ phải rất cảm ơn khoảng thời gian “mất phương hướng” ấy, gia đình tôi nữa, những người chưa bao giờ đánh mất lòng tin vào tôi trong những khúc quanh của cuộc đời. Tôi quyết định thông báo việc mình thất nghiệp chứ chẳng giấu diếm lấp liếm nó nữa - tôi tự bảo mình phải nhìn thẳng vào vấn đề, rồi giải quyết nó, chứ đừng giả vờ như vấn đề ấy ko tồn tại, và có “phép màu” nào đó xảy ra với tôi.

Chẳng có cái phép màu nào cả, phải tự bản thân đối diện và giải quyết vấn đề của chính mình. Quay cuồng với nó, bấu víu với những mối quan hệ, những cuộc điện thoại, rồi hàng giờ sửa CV, tìm những việc trên mạng rồi apply liên tục. Đúng vậy, khi bạn toàn tâm toàn ý vào một việc, kiểu gì cũng có đường để giải quyết - và đó mới thực sự là Phép Màu, do chính bạn mang lại cho bản thân.

Rồi cứ thế việc cứ nối tiếp nhau tìm đến, một người anh giúp đỡ tôi, một người chị cần tìm người viết bài, tôi thoát ra được cái mông lung như đã nói ở phía trên. Nhưng do còn ám ảnh bởi chuỗi ngày thất nghiệp, tôi tự dặn lòng phải hoàn thiện hơn nữa, làm tốt hơn nữa. Tôi không ngại giả làm nhân viên bảo hiểm gọi điện vào số đối tác để kiểm tra thái độ rồi dò hỏi các thông tin, tôi chẳng ngại ngày biên mấy chục cái thư rồi đi chào từng khách hàng, chẳng ngán cái việc giữa trưa nắng gắt nhất có người gọi, có cơ hội, tôi nhảy ngay lên xe, bỏ cơm bỏ thời gian để đến với khách, chăm sóc nâng niu các mối quan hệ để khi cần có thể liên kết được lại với họ.

May mắn là sách giúp tôi thăng bằng lại rất nhiều trong những lúc khủng hoảng, không phải là thiền, vâng, tôi nghe nói nó rất hay rất tốt nhưng chưa bao giờ thử, tôi tìm đến sách, một chỗ im lặng và lấy lại thăng bằng. Vừa khéo là hiện tại tôi được làm việc nhiều hơn với sách, một công việc thêm nếm, nhưng đầy hạnh phúc. May mắn như tôi nói với các bạn của tôi, vì đó là việc tôi rất thích, được đọc và viết những cảm nghĩ của mình, được gặp những người cũng chung niềm đam mê như tôi, và biến nhiều thứ nhiều dự định thành hiện thực.

Đến lúc này , khi đang typing mấy dòng nhảm nhí này, tôi thấy mình luôn là một thằng số đỏ, gặp nhiều người tốt và cơ hội lớn. Và vì sợ thất nghiệp (luôn là vậy), nên tôi hay lảm nhảm mình phải chuyên nghiệp hơn nữa, nếu mà ngu hơn người ta, thì phải cố thêm gấp đôi gấp ba để bù lại cái thiếu hụt. Đặt cho mình nhiều mục tiêu mới phía trước để ép mình phải cố gắng, đặt ra các dead line chứ ko phải là timeline nữa để không được lười, chây ỳ. Thành ra tôi bgio sinh ra cái tính cầu toàn đáng ghét, việc nào cũng muốn phải hoàn thành xuất sắc mà lại còn phải sáng tạo =)) ( tôi tự thấy bản thân rất nực cười ở chỗ này ) , có lẽ vì thế mà giờ tôi stress còn nhiều hơn thời gian trước, nhưng thôi, đó là cái stress dễ chịu.

Chưa biết rồi mai này thế nào, tôi có thêm thắt được cái gì mới không, nhưng nếu để dừng lại ngó quanh một lần nữa vào lúc này, tôi biết mình phải làm gì, đi từ đâu, hoàn thiện thêm cái phần nào trong những thiếu hụt mà bản thân đang gặp. Tôi cũng nhìn ra tôi của 1 tháng tiếp theo, 3 tháng tiếp theo, và mục đích của 1 năm tới ( mới ngắn thế thôi ) là gì.

Tôi giờ này vừa spam xong hòm thư của các mối ngon, sẽ lên giường đọc tiếp phần còn lại của một cuốn sách phải làm, rồi quay sang ôm vợ - người con gái cưa mãi mới đổ - người chưa bgio ca thán tôi một câu lúc tôi ko làm ra tiền, và luôn ủng hộ tôi những lúc khó khăn nhất - và chìm vào giấc ngủ.

Lâu quá rồi tôi chưa viết một cái gì tự thưởng cho bản thân dài như cái bài này, có lẽ hôm nay tôi bị tự kỷ, và áp lực quá, viết lách giúp giải tôi tỏa rất nhiều.

Tôi mong cho các bạn tìm được mục đích của những việc mình làm hiện giờ, và sức khỏe để thực hiện chúng. Bài viết này là quan điểm cá nhân, trải nghiệm cá nhân của tôi, tất nhiên sẽ ko hợp ý với nhiều người, câu chữ lại loằng ngoằng cũng mong các bạn bỏ qua. Cảm ơn những bạn nào dành thời gian để đọc hết nó.

Đối diện với vấn đề của các bạn, nhìn thẳng vào nó, tôi tin rằng sẽ có cách giải quyết, và một con đường, ngắn hay dài để tìm tới thành công.

Bép.